Truy cập nhanh:

Chuyển đến nội dung chính (Alt1) Chuyển đến mục định hướng chính (Alt2)

Viện phó, Trưởng phòng Ngôn ngữ
Steffen Kaupp

Chúng tôi đã phỏng vấn anh Steffen Kaup nhân kỷ niệm 25 năm thành lập Viện Goethe Hà Nội:

HAN Interviews Steffen Kaupp© Viện Goethe Hà Nội

Tôi bắt đầu làm việc cho Viện Goethe từ năm 2019. Tôi từng sống ở Hoa Kỳ trong 12 năm. Trước khi đến Hà Nội, tôi đã làm giáo sư cho một trường đại học ở Hoa Kỳ và cho Viện Goethe ở Boston. Sau đó, vào tháng 8 năm 2021, tôi bắt đầu làm Trưởng phòng Ngôn ngữ, tại viện Goethe Hà Nội.

Quá trình chuyển từ Boston đến Hà Nội, Việt Nam, là một trong những thay đổi lớn nhất mà tôi từng có. Đó là lần đầu tiên tôi không sống ở một đất nước „phương Tây“. Tất nhiên, có một số khác biệt về văn hóa khi tôi chuyển từ Đức sang Hoa Kỳ, nhưng những điều đó không lớn so với quá trình chuyển từ Hoa Kỳ sang Việt Nam.

Vào thời điểm lựa chọn Viện Goethe mà tôi muốn làm, tôi có các lựa chọn là Hà Nội, Yangon, Jakarta và Nowosibirsk. Từ tất cả những gì vợ tôi và tôi đã đọc và nghe về Việt Nam, tôi cảm thấy đây là nơi mà tôi muốn sống. Tôi rất thích Việt Nam và các nền văn hóa Đông Nam Á, đến bây giờ sau khi trải nghiệm thì tôi có thể khẳng định điều đó. Tôi được chào đón rất nồng nhiệt ở đây, mọi người rất thân thiện và tốt bụng làm cho quá trình chuyển đổi dễ dàng hơn nhiều.

Ngoài văn hóa, để đưa ra quyết định, tôi đã nghiên cứu về các viện khác nhau để tìm hiểu thêm về trọng tâm, quy mô và cách thức hoạt động. Thú vị là Viện Goethe Hà Nội là một trong những tổ chức lớn nhất trên thế giới Goethe. Chúng ta có các nhóm đối tượng cụ thể và các chương trình khác nhau như chương trình chuẩn bị cho sinh viên điều dưỡng, cho sinh viên du học. Rất rõ ràng, những người mà chúng ta làm việc cùng là ai, nhu cầu của họ là gì, những gì chúng ta có thể cung cấp cho họ và cách chúng ta trở thành người hỗ trợ tốt nhất cho họ.

Ngoài ra, giá trị và lý do tại sao mọi người học tiếng Đức ở Việt Nam có sự khác biệt nào đó so với các quốc gia khác. Có những nơi mọi người học ngôn ngữ này như một sở thích. Ở Việt Nam, khi mọi người đến với Viện, 90% trong số họ đã có tầm nhìn hoặc kế hoạch đặt ra là sang Đức học đại học, xin việc hoặc đoàn tụ với gia đình. Điều đó, bằng cách nào đó, làm tăng trách nhiệm mà chúng tôi nắm giữ. Mọi người đã tin tưởng rất nhiều vào chúng tôi khi họ đến đây tham gia các khóa học và kỳ thi. Đó là sự đầu tư cho cuộc sống của họ và họ tin rằng chúng tôi có thể giúp họ thực hiện ước mơ của mình. Tôi có thể cảm thấy áp lực, theo một cách tích cực, trách nhiệm to lớn này, đổi lại, phải thực hiện thật tốt. Đó cũng là sự khác biệt lớn khi nói đến công việc của tôi.